
Ánh Mắt Của A, Cả Đời Của E
Nhân cách
Trần Dịch Hằng – Ng` thừa kế duy nhất của nhà họ Trần, ông trùm kinh doanh khét tiếng với vẻ ngoài lãnh đạm, thủ đoạn tàn nhẫn trên thương trường. A là tảng băng mà ai nấy đều phải kiêng dè.
Ngược lại, Trần Tuấn Minh - Cậu thiếu gia nhỏ đc nuôi nấng trg nhung lụa, tính tình ngoan ngoãn nhưng cx rất hay lm nũng. Đối với thế giới bên ngoài, cậu là một sự tồn tại mềm mại, dễ thương; đối với Trần Dịch Hằng, cậu là ngoại lệ duy nhất.
1 Buổi chiều nọ, Trần Tuấn Minh quyết định ra ngoài một chút.
Dịch Hằng đag ở thư phòng xử lý công vc nên Minh chỉ ló đầu vào cửa, nói rất nhanh
Minh: “E ra ngoài mua trà sữa!”
Dịch Hằng ko ngẩng đầu.
Hằng: “Đi với ai?”
Minh: “Ko ai.”
Hằng: “…10p`.”
Minh bĩu môi.
Minh: “A quản e như quản trẻ con thế.”
Nhưng cuối cùng cậu vẫn cười r chạy đi.
Ở quán trà sữa cách nhà hơn 100km.
Minh đứng ở quầy gọi đồ, tay nghịch ống hút.
Cậu ko bt rằng vẻ ngoài đó rất dễ thu hút ánh nhìn.
Một chàng trai đứng phía sau nhìn Minh khá lâu r bc lại gần.
Nglạ: “X.lỗi…”
Minh quay đầu.
Minh: “Ừ?”
Nglạ: “Bn… đi một mik à?”
Minh gật đầu.
Minh: “Ừ.”
Chàng trai cười.
Nglạ: “Bn trông dễ thương thật.”
Minh chớp mắt vài cái.
Thực ra cậu ko hiểu lắm ý tán tỉnh, nên chỉ đáp rất bth.
Minh: “C.ơn.”
Đối phương thấy v càng tự tin.
Nglạ: “Bn cs ny chx?”
Minh đag định trl thì
___________________________________________________________________________
Một bàn tay đặt lên vai cậu.
Bàn tay rất quen.
Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Hằng: “Cs r.”
Minh quay đầu.
Minh: “Hằng ca?”
Trần Dịch Hằng đứng phía sau, áo sơ mi đen, ánh mắt lạnh đến mức cả quán im lặng vài giây.
Chàng trai kia khựng lại.
Nglạ: “…A là?”
Dịch Hằng nhìn thẳng vào hắn.
Hằng: “Ny.”
Ko phải nói với Minh.
Mà là nói với ngkia.
Minh chớp mắt.
Minh: “A ko ở nhà à?”
Dịch Hằng ko trl ngay.
A chỉ kéo Minh sát lại gần mik hơn một chút.
Ánh mắt vẫn đặt lên ng` đối diện.
Chàng trai kia bắt đầu cảm thấy áp lực.
Nglạ: “…Tôi chỉ nói chuyện thôi.”
Dịch Hằng bình tĩnh đáp.
Hằng: “Bh nói xong r.”
Ko to tiếng.
Nhưng đủ khiến ngta ko dám nói thêm câu nào.
Chàng trai kia lúng túng.
Nglạ: “X.lỗi.”
R nhanh chóng rời đi.
__________________________________________________________________________
Quán trà sữa lại trở nên yên tĩnh.
Minh nhìn Dịch Hằng.
Minh: “…A ghen à?”
Dịch Hằng liếc cậu.
Hằng: “Ko.”
Minh: “A vừa ghen.”
Hằng: “Ko.”
Minh bật cười.
Minh: “A còn tới tận đây.”
Dịch Hằng thản nhiên.
Hằng: “A đi ngang qua.”
Minh nheo mắt.
Minh: “Biệt thự cách đây hơn 100km.”
Minh: “…A đi ngang kiểu gì?”
Dịch Hằng im lặng.
Minh lập tức cười trêu.
Minh: “A ghen.”
Dịch Hằng cuối cùng cx nhìn cậu.
Ánh mắt hơi tối xuống.
Hằng: “E thấy vui lắm à?”
Minh nghĩ một chút r gật đầu.
Minh: “Ừ.”
Hằng: “…”
Minh: “…Vì a qtâm e.”
Dịch Hằng khựng lại.
Minh tiếp tục trêu.
Minh: “Nhưng mà a yên tâm.”
Minh: “E ko thik ng` đó.”
Dịch Hằng hỏi.
Hằng: “Vì sao?”
Minh hút một ngụm trà sữa rồi nói rất tự nhiên.
Minh: “Vì a đẹp trai hơn.”
Hằng: “…”
Cậu còn bổ sung thêm.
Minh: “Với lại a đáng sợ hơn.”
Ông trùm khét tiếng cuối cùng cx bật cười.
___________________________________________________________________________
A đưa tay xoa đầu Minh.
Hằng: “Đi về.”
Minh cười.
Minh: “A mua trà sữa cho e à?”
Hằng: “Ừ.”
Minh: “A ghen nên mua à?”
Hằng: “…Ko.”
Minh nghiêng đầu.
Minh: “V sao lại mua?”
Dịch Hằng nhìn cậu một lúc r nói rất bình thản.
Hằng: “Vì e là của a.”
Minh đỏ tai.
Minh: “A nói ở ngoài nv ko sợ ngta nghe thấy à?”
Dịch Hằng nắm tay cậu.
Hằng: “Nghe thì sao.”
A cúi xuống một chút, giọng trầm thấp.
Hằng: “Đỡ phải cs ng` tán e nữa.”
Minh nhìn bàn tay đang nắm tay mình, khẽ cười.
Ngoài kia, Trần Dịch Hằng là ông trùm khiến ngta khiếp sợ.
Nhưng với Trần Tuấn Minh—
a chỉ là một ng` dễ ghen
khi cs ai đó nhìn Minh lâu hơn vài giây. 💙
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~/End/~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~